Thê Tử Lười Biếng Của Nam Nhân Hung Hãn

Chương 38: Kế hoạch cải tạo



"A lang, chúng ta đi lên trấn rồi, ngươi cùng A Lan trông nhà thật kỹ, một lát nhớ gọi nàng ăn sáng!"

Tần thị vừa ra đến trước cửa, không yên tâm lần nữa dặn dò Tiêu Lang. Đêm hôm trước hỏa hoạn đốt trụi đồ Tiêu Lang, nàng lại không muốn đến nhà Tiêu Thủ Vận lấy y phục Tiêu Lang, không thể làm gì khác hơn là tạm thời tìm quần áo cũ Thư Triển cho hắn tắm rửa. Vừa đúng lúc nàng cũng không nhìn thấy con trai một thời gian, liền hái một giỏ quả hạnh, tính dẫn Thư Uyển đi nhà mẹ một chút, sau đó sẽ lấy vải bố may xiêm y cho mấy đứa trẻ.

"Dạ, con sẽ trông A Lan cẩn thận, bá mẫu yên tâm đi đi, đi đường cẩn thận chút." Tiêu Lang đứng ở ngưỡng cửa phòng bếp, đưa mắt nhìn mẹ con Tần thị rời đi, đợi sau khi bóng dáng của hai người biến mất, hắn cười khẽ một tiếng, tiện tay đóng cửa lại, chân bước nhẹ nhàng đi phòng tỷ muội Thư Uyển.

Thư Lan còn đang ngủ.

Tiêu Lang cởi giày lên giường, ngồi ở bên cạnh quan sát lười nha đầu đang ngủ say. Kể từ hiểu được tình cảm nam nữ, đây là lần đầu tiên hắn thấy bộ dáng Thư Lan lúc chưa rời giường, mặc dù trước kia có cơ hội vào phòng hai tỷ muội, nhưng vì ngại người Thư gia ở sân, hắn đều ngoan ngoãn không vào, không ngờ lúc này mới vừa vào ở ngày thứ ba, thì có cơ hội cùng một chỗ với nàng.

Nhưng quá đáng tiếc chính là, lười nha đầu lớn rồi, nàng không giống khi còn bé mặc cái yếm lộ lưng như vậy, mà là khoác trung y màu trắng rộng thùng thình, chất vải mềm nhẵn cợt nhã, cổ áo có chút mở lỏng ra, lộ ra xương tinh sảo, còn có mảng lớn da thịt trắng nõn.

Cầm cổ áo của Thư Lan, nghiêng đầu nhìn bên trong một chút, bình thường, cùng khi còn bé không có gì khác biệt.

Tiêu Lang bất đắc dĩ thở dài, vóc dáng lười nha đầu quá nhỏ, sợ rằng còn phải đợi thật lâu nơi đó mới có thể phồng lên chứ? Chỉ là nhắc tới cũng kỳ, Thư Mậu Đình cùng Tần thị đều là người cao, bây giờ Thư Uyển đã cao đến tai Tần thị rồi, ở thư viện Thư Triển lại càng như hạc đứng trong bầy gà, tại sao lười nha đầu cứ lùn như vậy? Chẳng lẽ nguyên nhân là nàng thích ngủ không thường đi lại?

Vậy cũng không được, hắn muốn nhanh lên một chút nhìn nàng trưởng thành, thân cao, dù là nhỏ tuổi chút, có một số việc cũng có thể làm.

Nghĩ tới làm ngay, Tiêu Lang trực tiếp gọi Thư Lan dậy.

Cho dù ai bị người siết cổ áo, cũng không thể cảm thấy thoải mái, đang ngủ say Thư Lan không vui mở mắt, nhìn thấy Tiêu Lang, chu mỏ nói: "Lang ca ca, sao ngươi không để cho ta ngủ?"

Vẻ mặt Tiêu Lang tự nhiên lột quần áo trong của Thư Lan, cầm lên quần màu lục ở bên cạnh mặc lên cho nàng, vừa buộc đai lưng vừa nói: " Lúc nào cũng còn ngủ? Ăn cơm trước, cơm nước xong ta dẫn ngươi đi xiên cá trong sông, buổi trưa bá mẫu làm cá hấp ăn."

Cá hấp, là một trong món ăn mặn Thư Lan thích nhất.

Lập tức mắt nàng sáng lên, mình mặc vớ lăng, nhảy xuống kháng nói: "Ta sẽ đi rửa mặt!" Khom lưng mang giày xong, vui sướng chạy ra ngoài.

Tiêu Lang đứng ở trước bắc môn, nhìn động tác Thư Lan nhanh nhảu rửa mặt, sau đó cầm dây buộc tóc chạy về phía hắn, làm nũng mà nói: "Lang ca ca, giúp ta chải tóc. . . . . ." Một luồng tóc bên tai nàng rơi dính nước, ướt chèm nhẹp dính vào trên khuôn mặt nhỏ nhắn trắng hồng, trắng cùng đen đối lập, nổi bật lên khuôn mặt trắng non giống như có thể bóp ra nước.

Hắn khom lưng ngồi ở ngưỡng cửa, đặt ghế đẩu bên cạnh ở trước người, còn chưa mở miệng, Thư Lan liền chạy tới đây, tựa đầu cùng cây lược gỗ nhét vào trong tay hắn, ngoan ngoãn ngồi đưa lưng về phía hắn.

Tiêu Lang im lặng cười, động tác êm ái thay nàng chải tóc, vừa búi một búi tóc, sau đó để cho nàng quay tới đối mặt với hắn, búi tóc kiểu lưu hải (kiểu tóc mái ngang có hai búi tóc giống tiên đồng trong truyền thuyết Trung Quốc).

Nhìn Tiêu Lang gần ngay trước mắt mặt, Thư Lan chớp chớp mắt to, không nhịn được đưa tay sờ lên, hì hì mà nói: "Lang ca ca, nếu ngươi trắng giống ca ca ta, khẳng định nhìn đẹp hơn so với hắn."

Tay Tiêu Lang dừng lại, hắn không hiểu, mặt trắng nhỏ có gì để nhìn? Một đám nhìn yếu đuối, tựa như đại khuê nữ tiểu tức phụ.

"A Lan, ngươi nhớ, nam tử là phải đen, ngươi xem hơi sức ta bao nhiêu, ca ngươi cũng đánh không lại ta." để lược ở một bên, Tiêu Lang nâng cằm nhỏ Thư Lan, nhìn vào mắt nàng nói.

Ánh mắt của hắn là dạng nghiêm túc, Thư Lan hơi do dự liền tin, nàng nhớ tới cảnh tượng trước kia Thư Triển động thủ cùng Tiêu Lang, ấn tượng không phải quá sâu, mơ hồ nhớ Tiêu Lang quăng ca ca nàng trên đất. Được rồi, mặc dù mặt đen khó coi chút, lại có thể để cho hơi sức người ta trở nên to lớn, vậy cũng cũng không tệ lắm.

"Chúng ta phải đi đến bờ sông!"

"Đợi chút, ngươi còn chưa có ăn sáng đấy."

"Không ăn, dù sao ta không đói bụng!"

"Không được, ăn nhiều cơm mới có thể nhanh cao lên một chút."

Tiêu Lang không cho cự tuyệt mà đặt Thư Lan trước bàn cơm, bưng thức ăn ở trong nồi ra ngoài, tự tay đút nàng ăn. Thư Lan ăn một bát cháo đã cảm thấy no rồi, nhưng Tiêu Lang kiên trì, lại ăn một chén.

Mắt thấy Tiêu Lang còn muốn múc nữa, Thư Lan trừng mắt nhảy lên, thở phì phò nói: "Không ăn, ngươi khi dễ ta!"

Đây coi là khi dễ người sao?

Tiêu Lang bất đắc dĩ buông chén đũa xuống, "Được rồi, ta không buộc ngươi ăn, ngươi đi chờ bên kia, ta rủa hết nồi liền dẫn ngươi đi ra ngoài."

Thư Lan lập tức hài lòng cười, ngoan ngoãn dời đúng bên cạnh nhìn Tiêu Lang bận việc. Hừ, nếu là hắn buộc nàng húp cháo nữa, nàng sẽ để cho hắn liếm ngón chân mình! Đây chính là chính miệng hắn đồng ý!

Nếu là Tiêu Lang biết ý tưởng của nàng, nhất định sẽ hối hận là không có kiên trì, nhưng mà hiện tại hắn chỉ muốn từ bỏ tật xấu ngủ cả ngày của Thư Lan, cũng không có ý định chiếm tiện nghi của nàng.

Khóa chặt cửa, Tiêu Lang một tay nhấc thùng gỗ cùng mâu trúc, một tay kéo Thư Lan đi đến bờ sông, đầu hai người chênh lệch như vậy, người khác chỉ biết hắn đang dỗ đứa bé, tuyệt đối sẽ không suy nghĩ nhiều.

Đến bờ sông, Tiêu Lang cũng không có lập tức dừng lại, mà là vẫn lôi kéo Thư Lan chạy đi lên.

Bắt đầu Thư Lan còn nhìn chung quanh, từ từ nàng đã bất động: "Lang ca ca, chúng ta bắt cá ở chỗ này đi, Đừng đi tới nữa, ta đau chân!"

Tiêu Lang nhìn nàng một chút, dụ dỗ nói: "Đừng nóng vội đừng nóng vội, trước mặt lập tức tới ngay, cá bên kia lại lớn, bên này không có cá đâu!"

Nghe lời này, Thư Lan nghiêng đầu nhìn xuống sông, nước sông nhàn nhạt trong vắt, đáy hồ trong suốt, xác thực không nhìn thấy cá. Nàng bĩu môi, sớm biết sẽ để cho hắn tự mình đi dù sao chỉ cần hắn xiên đến cá, nàng có thể ăn.

Đợi đến khi đi được một đoạn đường, Thư Lan rốt cuộc không đi, uốn éo người muốn tránh tay Tiêu Lang ra: "Ta không ăn cá, ta muốn về nhà!" Mặc kệ Tiêu Lang nói gì, nàng đều không nghe, lòng bàn chân cũng mài đến thấy đau rồi, Thư Lan ủy khuất khóc lên.

Tiêu Lang hiểu, trước mắt Thư Lan nhẫn nhịn tới cự hạn, vội để thùng nước ở một bên, cúi người lau nước mắt thay nàng, nhỏ giọng dụ dỗ nói: "Tốt lắm tốt lắm, chúng ta không đi, ở chỗ này xiên cá, ngươi cùng ta xiên phải không? Bản thân nói tự mình xiên, muốn bắt bao nhiêu thì bắt!"

Mấy câu nói ngắn ngủn, liền thành công dời lực đi chú ý của Thư Lan.

"Nhưng ta không biết. . . . . ." Nàng nhìn bờ sông, ảo não nói.

Tiêu Lang cười sờ sờ đầu của nàng, bế nàng đến bên cạnh trên tảng đá ngồi xuống, vừa cởi giày vớ thay nàng vừa nói: "Không có chuyện gì, ca ca dạy ngươi, rất dễ dàng ." Nói xong, tầm mắt ngưng tụ, rơi vào lòng bàn chân Thư Lan hồng lên, nghĩ đến nàng chưa từng có đi đường xa như vậy, nhất định mệt muốn chết rồi, không khỏi có chút đau lòng.

Ngược lại Thư Lan quên không thoải mái trên chân, chờ Tiêu Lang cởi giày vớ thay nàng, sẽ phải chạy xuống sông.

"Đợi lát nữa!" Tiêu Lang kịp thời kéo người trở lại, thay nàng vén làn váy buộc ở hông, lại kéo ống quần, lúc này mới thả nàng đi.

Nước sông mới đến gối, phía dưới là một tầng cát mịn, đạp lên cực kỳ thoải mái, đặc biệt là nhấc chân thì nước sông róc rách lập tức bao vây chân lại, từ từ mơn trớn trên da thịt nhẵn nhụi nhạy cảm, từ giữa kẽ tay xuyên qua, khiến mệt nhọc đau nhức bôn ba đường dài đều biến mất. Còn có gió mát từ trên bờ thổi qua, dù là mặt trời nóng bỏng, cũng không cảm thấy nóng.

Thư Lan ham chơi đi loạn chung quanh ở trong sông, đi ngán, mới nhớ tới nàng là tới xiên cá, vội dừng lại bước chân, cúi đầu quét nhìn chung quanh mặt nước.

Đừng nói cá vừa to vừa béo, con to bằng ngón tay cũng không có!

Nàng tức giận xoay người, trợn lên giận dữ nhìn Tiêu Lang: "Ngươi lại gạt ta, nơi nào có cá. . . . . ." Không ngờ đụng phải lồng ngực gầy gò màu lúa mạch, cả kinh nàng nuốt lời nói oán trách xuống bụng, đổi lời nói hỏi "Ngươi làm gì cũng cởi quần áo?"

Nàng chỉ cởi giày vớ, toàn thân Tiêu Lang cũng chỉ có một cái quần đùi vải xám , ánh mặt trời chiếu trên người của hắn, có vẻ hắn càng đen hơn.

"Như vậy rất mát mẻ !” Tiêu Lang tùy ý nói, giao mâu trúc vót nhọn trong tay cho Thư Lan cầm, chuyển đến phía sau nàng. Bởi vì trên cánh tay trái hắn còn quấn vải, không thể làm động tác mạnh, liền giúp Thư Lan bày xong tư thế, sau đó dùng tay trái ấn bả vai của nàng, tay phải bao phủ trên tay nhỏ bé của Thư Lan, ghé vào bên tai nàng nói: "Mới vừa ngươi ở đây đi tới đi lui, hù cá chạy, hiện tại đứng đàng hoàng, một lát cá liền bơi tới rồi, chờ xem, không cho nói chuyện." Nói xong, hôn xuống ở trên mặt nàng.

Thư Lan đã thành thói quen hắn thỉnh thoảng đánh lén, căn bản không để ở trong lòng, mắt chăm chú nhìn mặt nước, chờ đợi cá lội tới.

Bộ dạng nàng là bộ dáng nghiêm túc, cũng làm cho Tiêu Lang nhìn nhập thần, ngậm thẳng vành tai nàng khéo léo trắng nõn, tỉ mỉ thưởng thức.

Thư Lan bị hắn làm cho ngứa một chút, căn bản không tĩnh tâm được, chợt dùng đầu đụng ót hắn, trừng tròng mắt nhỏ giọng trách mắng: "Chớ quấy rối, ta muốn bắt cá !"

Bộ dáng ngây thơ đẹp đẽ quả thật khiến Tiêu Lang yêu đến trong lòng!

Sau khi hắn ngăn đầu của nàng hung hăng phủ lên cánh môi hồng nộn, ăn đủ rồi, mới thở nhẹ buông nàng ra, trước khi nàng nổi giận nghiêm trang nói: "Tốt lắm, chớ nói chuyện, hù dọa cá chạy làm thế nào?" Làm một bộ ngó nhìn mặt nước.

Vì bắt được cá béo mập, cho dù Thư Lan có tức cũng không thể nhảy ra , hận hận trừng mắt liếc hắn một cái, không để ý đến hắn nữa.

Tiêu Lang đứng ở sau lưng nàng, cười cực kỳ vui vẻ.

Một lát sau, dần dần có cá nhỏ bơi tới, mới vừa đến gần, lại thối lui, sau đó sẽ chuyển trở lại, giống như đang thử dò xét cái gì .

Trước nay Thư Lan chưa từng khẩn trương.

"Đến rồi!" Tiêu Lang chợt dùng sức nắm chặt tay của nàng, đưa mâu trúc lên mặt nước.

Lòng của Thư Lan khẩn trương, nàng gấp gáp tìm chung quanh, cá tại nơi nào, thế nào nàng không nhìn thấy?

Lúc nàng bắt đầu hoài nghi Tiêu Lang lại đang gạt người, bị Tiêu Lang nắm chặc tay đột nhiên không khống chế hung hăng đâm tới dưới chân, từ đỉnh trúc mâu truyền tới cảm giác khác thường để cho nàng hô hấp cứng lại, sau một khắc, Tiêu Lang đã chống trúc mâu lên, giơ thật cao. Thư Lan ngửa đầu nhìn, chỉ thấy một con cá béo mập ở phía trên, đang lo lắng lắc đầu vẫy đuôi, trên thân nhỏ từng giọt nước.

"A, thật xiên cá được rồi!" Nàng giống như không có chú ý tới váy bị ướt, hưng phấn gào lên.

Tiêu Lang lôi kéo nàng trở lại trên bờ, đặt cá vào trong thùng gỗ đựng nước, quay đầu lại cười nói: "Như thế nào, ta rất lợi hại phải không?"

Thư Lan không có nhìn hắn, khom lưng mắt hạnh cười híp nhìn chằm chằm cá trong thùng, giống như cá này đã biến thành thức ăn bày ở trên bàn.

Tiêu Lang có chút cảm giác bị thất bại, ngồi dưới đất, liền thò tay kéo Thư Lan tớitrong ngực, ôm thật chặt nàng nói: "Ta xiên cá cho ngươi ăn, ngươi phải cám ơn ta thế nào?"

Chân của hắn còn ướt, Thư Lan mới vừa ngồi xuống, cũng cảm thấy ẩm ướt, rất không thoải mái, lắc lắc muốn đứng lên.

Làm sao Tiêu Lang để cho nàng chạy mất? Nếu nàng không nói lời nào, hắn liền đòi hỏi chỗ tốt thôi.

Đè lại đầu của nàng, cúi đầu che kín đi lên, mới vừa ở trong sông rất không dễ dàng, hắn còn chưa có tận hứng đấy. . . . . .

Tác giả có lời muốn nói: cám ơn Aj­mon­ica hôn hai khỏa địa lôi, ta đây ôm đi ngủ rùi~

Ngày hôm qua được quá nhiều, hôm nay lập tức ỉu xìu, chớ trách hắc ~

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện