Tổng Giám Đốc Tha Tôi Đi

Chương 87: Cô sẽ chúc phúc cho chúng tôi chứ…



Sau khi Thiên Tình nằm lại trên giường, Thi Nam Sênh kéo chăn lên đắp cho cô.

Một lúc sau anh cúi đầu nhìn đồng hồ.

"Anh có việc thì đi trước đi." Thiên Tình nhìn ra anh đang sốt ruột.

"Chút nữa có buổi hội nghị cho hạng mục mới. Cho nên...." Anh mở lời giải thích, liếc nhìn cô như không được yên lòng, "Một mình em ở đây ổn chứ?"

"Không sao đâu. Chị tôi sẽ tới ngay bây giờ."

"Vậy được, vậy tôi đi trước." Thi Nam Sênh đứng dậy, cúi đầu nhìn cô bằng ánh mắt sâu lắng, xoay người toan bước đi rồi lại quay đầu căn dặn: "Có chuyện nhớ gọi điện thoại cho tôi ngay đó."

"Vâng." Thiên Tình ngoan ngoãn gật đầu.

Anh nghe vậy cũng yên tâm, gật đầu với cô rồi rời đi.

Nhìn bóng dáng của anh mãi đến khi dần biến mất trong tầm mắt, Thiên Tình kéo chăn lên phủ kín hết mặt.

Trong thoáng chốc, không gian như chỉ còn vương mang hơi thở của anh. Tại sao, cô có cảm giác dường như tất cả mọi thứ có vẻ kỳ kỳ không giống như trước?

Cô đinh ninh rằng, nếu đứa bé không còn nữa thì sợi dây ràng ruộc giữa họ cũng sẽ chấm dứt.

Nhưng mà....Tình huống hiện nay hình như không phải như cô nghĩ.

Đáy lòng thầm bồi hồi vui sướng, cô từ từ nhắm mắt lại muốn nghỉ ngơi một chút.

***

Nhưng nhắt mắt chưa được bao lâu, thì nghe được tiếng gõ cửa.

Thiên Tình lập mở mắt nhướn nhìn ra cửa phòng bệnh hỏi: "Chị phải không? Vào đi chị."

Cửa phòng được người từ bên ngoài đẩy ra. Một bóng người chậm rãi đi vào, Thiên Tình sửng sốt sau khi thấy người nọ.

Sau đó nghe giọng nói nhỏ nhẹ của đối phương vang lên, "Là tôi. Có làm phiền cô nghỉ ngơi không?"

Người tới không phải Vãn Tình mà là Bạch Thiên Thiên.

"Không, không sao. Thật ra tôi cũng chưa ngủ." Thiên Tình muốn chống người ngồi dậy.

"Mệt thì cứ nằm nghỉ đi, tôi ngồi một lúc sẽ đi." Bạch Thiên Thiên gỡ nón và kính mát xuống bỏ vào trong túi xách. Thấy Thiên Tình đang cố muốn ngồi dậy, cô ta lập tức để túi xách sang một bên, bước lên giúp Thiên Tình quay cho đầu giường cao lên.

"Cám ơn." Thiên Tình nói cảm ơn.

"Đừng làm tôi xấu hổ, cô như vậy sẽ càng khiến cho tôi không còn mặt mũi nào nhìn cô nữa." Bạch Thiên Thiên rũ mắt nhìn Thiên Tình với vẻ mặt áy náy, "Thiên Tình, thật sự rất xin lỗi, nếu như không phải tại tôi, thì cô sẽ không biến thành như bây giờ, đứa bé cũng sẽ không bị mất." Cô ta nói chuyện rất thẳng thắn và trực tiếp, hoàn toàn không có ý kiêng dè tránh né.

Câu nói sau cùng khiến sắc mặt Thiên Tình trở nên ảm đạm, trên mặt hằn sâu nét đau thương, "Chuyện này không thể trách cô, cô cũng đâu muốn chuyện này xảy ra." Thiên Tình đặt nhẹ tay lên bụng. Hít mạnh một hơi điều chỉnh lại cảm xúc rồi mới ngẩng đầu nhìn Bạch Thiên Thiên, "Cô đặc biệt đến đây có chuyện gì không? Ngôi sao lớn nổi tiếng như cô, đi lại ở bên ngoài có khó khăn gì không?"

"Không sao. Tôi đã hóa trang rất kỹ, dưới lầu cũng đang có rất nhiều ký giả, bọn họ đến là muốn tìm hiểu quan hệ giữa tôi và A Sênh. Nhân viên bệnh viện đã tạm thời ngăn cản không cho bọn họ vào, nhưng không đảm bảo một lát nữa có đổ xô lên đây hay không nữa."

“Vậy cô mau tranh thủ đi trước đi, chứ không đợi lát nữa nhóm người ký giả không tha cho cô đâu.” Thiên Tình còn tốt bụng suy nghĩ giúp cô ta.

Bạch Thiên Thiên cười nói, "Uổng công Lăng Phong còn bảo cô thích hợp với nghành giải trí, đến cả chút mánh khóe để xuất hiện trước giới truyền thông cô còn không biết. Chút nữa tôi còn phải đối mặt với đám ký giả, vừa hay có thể chụp cho tôi vài tấm hình mới để tạo chút chủ đề."

Về lĩnh vực nghành giải trì này, Thiên Tình không hiểu gì, cũng không muốn tìm hiểu kỹ về nó.

Cho nên, khi nghe Bạch Thiên Thiên nói vậy, cô chỉ cười nhạt cho có chứ không nói gì.

"Thiên Tình, hôm nay tôi đến là cố ý tìm cô." Bạch Thiên Thiên đột nhiên nghiêm nghị hẳn lên, nghiêm túc nhìn Thiên Tình nói, "Ngoài việc đến thăm bệnh tình của cô ra, tôi còn một chuyện muốn nói với cô."

Thiên Tình cảm thấy ngạc nhiên, nhưng vẫn nói, "Cô nói đi."

Vẻ mặt Bạch Thiên Thiên chợt ảm đạm, thần sắc có chút phức tạp, "Sức khỏe cô bây giờ không ổn định, tôi nghĩ, lúc này mà tôi còn nói ra, dường như không thích hợp lắm." Cô ta ra vẻ như muốn nói rồi lại thôi, "Hay là, để hôm nào tôi đến gặp cô nói sau cũng được."

"Không sao đâu, cô Bạch, cô cứ nói đi, tôi chịu được." Thiên Tình kéo nhẹ tay Bạch Thiên Thiên.

Đến cả chuyện của đứa nhỏ mà cô còn có thể chịu đựng được. Thì gần như đã không còn chuyện gì có thể đả kích cô được nữa rồi.

Bạch Thiên Thiên cầm tay Thiên Tình, tha thiết nhìn cô nói, "Thiên Tình, tôi biết mình không nên nói ra những lời này, nhưng mà, tôi thật sự chân thành cầu xin cô.... xin cô hãy…rời xa A Sênh, có được không?" Đôi mắt to ngấn nước chứa đựng sự cầu xin và tình yêu sâu đậm, khiến người ta nhìn thôi cũng thấy mủi lòng cảm động.

Thiên Tình hoàn toàn không ngờ cô ta sẽ nói đến chuyện này, chỉ trố mắt sững sờ nhìn cô ta rất lâu.

Thấy cô không lên tiếng, Bạch Thiên Thiên tiếp tục mở miệng: "Cô cũng hiểu, giữa cô và A Sênh, sỡ dĩ dây dưa cho tới bây giờ, hoàn toàn là vì đứa bé trong bụng cô, là bởi vì mẹ anh ấy yêu cầu, chứ thật ra anh ấy không hề yêu cô, người anh ấy yêu từ đầu chí cuối chỉ có mình tôi thôi."

Lời Bạch Thiên Thiên nói, rất trực tiếp, trực tiếp đến mức tàn nhẫn.

Nhưng....Thiên Tình không thể không thừa nhận, cô ta nói hoàn toàn đúng sự thật.

Mấy ngày trước, khi ở phía sau hậu trường sân khấu, anh còn nói rất rõ ràng với Bạch Thiên Thiên là anh không hề thích mình....Niềm đau nơi đáy lòng trong phút chốc như vỡ òa. Hô hấp cũng dần nặng nề hơn, nhưng vẫn chỉ nhìn Bạch Thiên Thiên đợi cô ta nói tiếp.

"Bây giờ, nếu đứa bé không còn nữa, xin cô hãy trả A Sênh lại cho tôi có được không? Thiên Tình, cô cũng biết, tôi là nhân vật của công chúng, bởi vì tin tức hủy hôn với A Sênh, tôi đã trở thành trò cười cho mọi người, nếu như bây giờ cô chịu rút lui, anh ấy nhất định sẽ đồng ý quay lại mà cưới tôi. Cho nên, cầu xin cô, đừng để tôi thảm hại hơn nữa, có được không? Tôi thật sự đã chịu quá đủ ánh mắt đồng tình của người khác. Giữa hai người bây giờ đã không còn đứa bé nữa, nếu miễn cưỡng ở bên nhau, cũng sẽ không có hạnh phúc...." Vừa dứt lời cô ta liền nghẹn ngào nức nở. Dáng vẻ đau đớn đáng thương khiến ai nhìn cũng không nỡ, không đành lòng....

Nhưng mà, Thiên Tình cũng rất muốn khóc. Bởi vì....Người đàn ông ấy ngay từ khi bắt đầu đã không thuộc về cô. Chưa từng có giây phút nào thuộc về cô cả....Cô cũng chưa từng nghĩ tới sẽ ở lại bên cạnh sống cùng anh.

Rất miễn cưỡng, rất gượng gạo cố nở nụ cười, cô lên tiếng mà giữa cổ họng như bị cái gì đó chẹn ngang, cảm thấy rất nghẹn ngào đau đớn.

"Cô đừng lo lắng, tôi và anh ấy.... Cho tới bây giờ chưa từng nói sẽ đến với nhau. Ban đầu đã giao hẹn, sinh đứa bé xong tôi sẽ ra đi, nhưng hiện tại đứa bé không còn....Giữa chúng tôi càng không có bất kỳ quan hệ gì nữa, cũng sẽ không có chuyện miễn cưỡng ở bên nhau giống như cô nói đâu."

Bởi vì....Giữa họ, không có lý do gì để còn bước chung đường.

"Nói vậy là, cô cũng sắp rời khỏi anh ấy sao?"

"Dĩ nhiên." Thiên Tình cười yếu ớt. Về phần công ty, cô đã quyết định từ chức lâu rồi. Nếu muốn đường ai nấy đi, vậy thì phải làm cho tới cùng. Nếu còn gặp gỡ tiếp xúc thân mật với anh mỗi ngày như vậy nữa sẽ chỉ làm cô khổ sở đau đớn thêm mà thôi.

Bạch Thiên Thiên cười nói, "Nếu như tôi và A Sênh, có thể về bên nhau, cô sẽ chúc phúc cho chúng tôi chứ?"

"Nhất định...." Cô nói mà như hụt hơi. Lồng ngực đau nhói chua chát, càng lúc càng nặng nề.

Khuôn mặt xinh đẹp của Bạch Thiên Thiên nở rộ ý cười, "Cám ơn cô, Thiên Tình. Cô thật sự là một cô gái tốt, rồi Thượng Đế sẽ ưu ái cô hơn."

Thiên Tình chỉ cười khẽ, nhưng khóe mắt đã ươn ướt.

.... .... ....

Mọi chuyện diễn ra vô cùng thuận lợi. Bạch Thiên Thiên hài lòng rời khỏi phòng bệnh, coi như không hề nhìn thấy khóe mắt ngấn nước của Thiên Tình. Mang mắt kính lên, kép thấp vành nón, ung dung đi xuống lầu.

Không ngoài dự đoán, cô ta bị ký giả ngăn lại bên ngoài phòng bệnh.

"Cô Bạch, xin hỏi cô tới đây là để thăm vị hôn thê của ông Thi sao?"

Cô ta cười rất tự nhiên, nói chuyện cũng lập lờ nước đôi, "Ai là vị hôn thê của ông Thi vậy? Tôi chỉ là tới thăm một người bạn rất thân bị bệnh, các người đừng nên viết lung tung đó."

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện