Vô Thượng Thần Đế

Chương 42: 42: Tu Luyện Trong Động




Mà chữ thứ hai và chữ thứ ba rõ ràng ngăn cách rất lớn, ở giữa loáng thoáng còn có hai chữ tồn tại, chỉ là không rõ lắm.


Nhưng kiếp trước Mục Vân đã từng chinh chiến qua một đại thế giới, ngược lại gặp qua những thể chữ này, miệng thì thầm nói:- Bát Hoang Sinh Tử Ấn!Mở võ kỹ ra, Mục Vân lập tức lâm vào trong đó.Những thể chữ này, ngược lại kiểu chữ trong này cũng chênh lệch không phải quá lớn với Thiên Vận đại lục, nhưng Đông Phương Ngọc lại có thể mượn môn võ kỹ này, lĩnh ngộ được cảnh giới trong đó, ngược lại thật sự có thể nói là thiên tài.Phải biết, một môn võ kỹ, một khi sai một chữ cũng có thể xảy ra biến hóa khác biệt long trời lở đất.Không thể không nói, Đông Phương Ngọc cầm một bản võ kỹ không quá nhận biết, luyện đến tình cảnh như thế, thật đúng là không muốn sống.- Bát Hoang Sinh Tử Ấn, cùng chia bốn ấn, bốn ấn nhất thành, bát hoang sinh tử, sinh tử thiên địa!Nghiêm túc đọc võ kỹ, Mục Vân dần dần bị hấp dẫn vào trong đó, hoàn toàn quên đi Diệu Tiên Ngữ bên cạnh.- Đệ nhất ấn, Toái Ấn, toái diệt kinh mạch võ giả, đoạn sinh cơ võ giả, diệt kinh mạch võ giả, uy lực to lớn, có thể vượt cấp chém giết!- Đệ nhị ấn, Di Thiên Ấn, già thiên cái địa, di võ giả chi năng, tuyệt võ giả chi khí!- Đệ tam ấn, Sinh Tử Hoang Ấn, diệt tuyệt sinh tử, bát hoang thiên hạ!- Đệ tứ ấn, Bát Hoang Thiên Ấn, ấn bát hoang, tận thiên địa!- Bát Hoang Sinh Tử Ấn, quả nhiên cường đại!Cẩn thận nhìn Bát Hoang Sinh Tử Ấn một lần, Mục Vân mới phát hiện chỗ cường đại của môn võ kỹ này.Hoàng giai cao cấp?Mục Vân có thể cảm giác được, môn võ kỹ này, trong nhục thân thập trọng, tuyệt đối không có ai có thể ngăn cản, trừ phi tấn thăng đến Linh Huyệt thập trọng, mở thập đại huyệt khiếu trong cơ thể, chứa đựng lượng lớn chân nguyên mới có thể ngăn cản được.- Không uổng phí ta tốn hao đại giới đạt được ngươi!Đánh giết bốn người hắc bào, bọn người Cận Đông, Đông Phương Ngọc thu hoạch được mấy ngàn linh thạch, võ kỹ cũng có mấy quyển, còn có không ít phàm khí.

Chỉ là cộng lại toàn bộ, ở trong mắt Mục Vân, cũng không cường đại bằng môn Bát Hoang Sinh Tử Ấn này.- Hiện tại đi thử đệ nhất ấn - Toái Ấn một chút!Vừa dứt lời, hai mắt Mục Vân lần nữa nhắm lại, không có chút nào để ý Diệu Tiên Ngữ đứng bên cạnh.Mà giờ khắc này, miệng nhỏ của Diệu Tiên Ngữ đã chu rất cao.

Một đại mỹ nữ sống sờ sờ đứng bên cạnh không rảnh để ý, lại ngẩn người nhìn một quyển sách cũ rách rưới, một hồi kinh ngạc một hồi cười.- Đại ngốc!Không tiếp tục để ý Mục Vân, Diệu Tiên Ngữ bắt đầu thưởng thức linh thạch và phàm khí đạt được từ bọn người Cận Đông, Đông Phương Ngọc.- Toái Ấn, nát kinh mạch võ giả, đoạn sinh cơ võ giả, ấn bực này, chỗ cường đại chính là ngưng vận đối với chân nguyên trong cơ thể, khiến cho mỗi một đạo chân nguyên đều có thể dừng lại vững vàng!Trong lòng như có điều suy nghĩ, bàn tay Mục Vân chậm rãi nâng lên.Tư chất của hắn hiện tại đã không phải như trước kia, đủ để xưng là thiên tài, lực lĩnh ngộ và hành lực động cũng không phải như bình thường.- Toái Ấn, mở!Quát khẽ một tiếng, giữa hai tay Mục Vân xoay tròn một ấn ký, chậm rãi ngưng tụ thành hình.


Toàn thân ấn ký hiện ra màu đen, giống như một đoàn vòng xoáy, không ngừng khuấy động.

Chỉ là, trong nháy mắt hắc ấn thành hình, Diệu Tiên Ngữ ở bên cạnh lại đột nhiên cảm giác được một khí tức tĩnh mịch tản ra đập vào mặt.- Thật mạnh!Nàng không phải không nhìn thấy Đông Phương Ngọc thi triển Bát Hoang Sinh Tử Ấn, thế nhưng so sánh với Toái Ấn giờ phút này Mục Vân thi triển đi ra, Toái Ấn của Đông Phương Ngọc hình như không chỉ có sai lầm rất lớn, ngay cả khí tức cũng đã yếu hơn không chỉ gấp mười lần.


Thế nhưng Mục Vân chỉ tiếp xúc với môn võ kỹ này không đến nửa ngày mà thôi!- Hô...!Nửa khắc đồng hồ sau, ấn ký màu đen trong tay Mục Vân chậm rãi tiêu tán, một luồng khí tức mang tính chất huỷ diệt trên người hắn cũng dần dần tiêu tán.- Toái Ấn, nát kinh mạch võ giả, đoạn sinh cơ võ giả, quả nhiên là mạnh!Sau một hồi lâu, trong ánh mắt Mục Vân vẫn như cũ bộc phát một luồng tinh mang.- Mục đạo sư...Chỉ là, bên tai có một âm thanh có phần u oán vang lên mới khiến cho Mục Vân nhớ tới, trong sơn động, không chỉ có một mình hắn.- Mục đạo sư, ngươi vừa tu luyện chính là hơn nửa ngày, ngươi cũng đã biết, ta ở đây bảo vệ ngươi nửa ngày!Diệu Tiên Ngữ phàn nàn nói.- Xuỵt...Chỉ là, Diệu Tiên Ngữ còn chưa nói xong một câu, Mục Vân đột nhiên làm ra một động tác im lặng.- Làm gì?- Bên ngoài có người!Mục Vân đứng dậy, đi đến cửa sơn động, xuyên thấu qua khe đá trước cửa sơn động, nhìn ra phía ngoài.- Nơi nào có người, Mục đạo sư, ngươi...Chỉ là Diệu Tiên Ngữ một câu còn chưa nói xong thì đột nhiên sững sờ tại chỗ.Giờ phút này, sơn động ngoài, vụn vặt lẻ tẻ đứng hơn mười người, trong hơn mười người này, phần lớn đều là cảnh giới nhục thân tứ trọng, ngũ trọng, bộ dáng hai người cầm đầu tương tự nhau, lại là võ giả nhục thân lục trọng Ngưng Mạch cảnh cảnh giới.- Mục Lang, Mục Vân kia cũng không chỉ là để gia gia của ta quỳ xuống, cũng làm cho gia gia mất hết mặt mũi ngay trước mặt mọi người, còn muốn để gia gia ngươi sủa!Phía sau hai người, một thanh niên đột nhiên mở miệng nói.Mục Nguyên!Người đó, Mục Vân cũng không lạ lẫm, chính là Mục Nguyên bị mình bẻ gãy ba ngón tay.- Lần này, Đại gia gia và gia gia của ta xuất thủ mời Liễu Sơn Thất Sát đến, mặc dù bây giờ trong Liễu Sơn Thất Sát chỉ còn Tứ Sát, thế nhưng bốn người bọn họ phối hợp lại, chớ nói Mục Vân chỉ là ngũ trọng Ngưng Khí cảnh, cho dù Ngưng Mạch cảnh, hắn cũng tuyệt đối trốn không thoát!Mục Nguyên đắc ý nói:- Mà lần này còn có Đông Phương Ngọc xuất mã, Mục Vân có thể sống mới là lạ!Từ khi lần trước bị Mục Vân bẻ gãy ba ngón tay, trong lòng Mục Nguyên đã ghi hận, thao thiên dâng lên, hắn không giờ khắc nào không suy nghĩ, như thế nào gi3t chết Mục Vân.Còn tốt, lần này, nhiều cường giả xuất thủ như thế, Mục Vân không chết cũng phải chết!Hắn rất đắc ý, đắc ý gia gia có thể mời được Đông Phương Ngọc đánh giết Mục Vân, địa vị của Mục gia ở Bắc Vân thành, không dung khiêu chiến, địa vị của gia gia hắn - Mục Phong Thanh nhất mạch càng không thể bị giẫm đạp.- Nói xong chưa? Phế vật!Chỉ là Mục Nguyên còn chư nói xong thì hai thanh niên đứng trước nhất lên tiếng, trong đó một người dáng người hơi cao nhịn không được cười nhạo nói:- Mục Nguyên, không thể không nói ngươi, Mục Vân là phế vật, tốt xấu hiện tại là nhục thân ngũ trọng Ngưng Khí cảnh, mà ngươi thì sao? Vẫn bị kẹt tại tứ trọng Tráng Tức cảnh, ngươi chẳng phải ngay cả phế vật cũng không bằng sao?- Ngươi...- Được rồi, Mục Khoảnh, đều là huynh đệ nhà mình!Một thanh niên khác dáng người tráng kiện, chặn lại nói.- Ta không có loại này huynh đệ phế vật học ở ban trung cấp hai năm này!Mục Khoảnh cười lạnh, khinh thường nói:- Đệ tử của Nhị trưởng lão nhất mạch đúng là một đời không bằng một đời!- Ngươi...Nghe thấy Mục Khoảnh nói vậy, thân thể Mục Nguyên run rẩy, thế nhưng lại không thể phản bác được..



Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện